890 words
4 minutes

Nỗi Sợ Trở Nên Vô Dụng

2025-11-18
No Tags
Article

“Điều khiến tôi kinh hãi nhất là trở nên vô dụng: có ăn có học, triển vọng hứa hẹn, rồi mờ nhạt dần đến độ tuổi trung niên thờ ơ lãnh đạm.”

Trích trong “Quả chuông ác mộng” -Sylvia Plath-

Mình biết đoạn trích dẫn trên có thể sẽ không đúng với nhiều người. Nhất là khi giới trẻ hiện nay phải đối mặt với nhiều vấn đề như giá nhà, giá đất leo thang, giao thông đô thị quá tải, môi trường ô nhiễm, thực phẩm bẩn kéo theo số người trẻ gặp các vấn đề sức khoẻ tăng cao, số việc làm mới tạo ra ít so với số lao động mới trên thị trường mỗi năm,… Tâm lý buông xuôi, giằng co giữa về quê với việc ở lại thành phố, giữa cuộc sống bình yên gần ba mẹ với việc bon chen cùng mong muốn đi xa hơn nữa… Đã có người chọn về quê, làm công việc gần nhà gần ba mẹ, mỗi ngày thong thả trôi qua… Mỗi người một hoàn cảnh, không có lựa chọn nào đúng và sai hoàn toàn, chỉ là chọn một thứ phù hợp với bản thân mà thôi.

Nhưng với mình, một tuổi trẻ thường đầy khát vọng, lý tưởng, mong muốn khẳng định bản thân, sẽ không cho phép dừng lại. Cố gắng để phiên bản ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay một chút, dù chỉ là một chút. Để sau này mình không phải hối hận, để có thể biết bản thân mình có thể đi xa được bao lâu. Thậm chí khi đã trung niên, mình vẫn muốn tiếp tục học, hiểu biết thêm và trải nghiệm thêm, chỉ mong lúc đó còn sức khoẻ🙂. Có thể là mình tham lam, tham vọng, nhưng biết làm sao được khi mình không muốn ngọn lửa bên trong sớm vụt tắt, mờ nhạt… Đúng vậy, mình đã từng cố gắng cày cuốc từ thời học sinh để trở nên giỏi hơn, với mong muốn sau này thành công hơn. Dù phía trước còn nhiều trở ngại, nhưng mình sẽ cố gắng hết mình một lần. Vì mình chỉ sống một lần.

Về quê không gọi là vô dụng, không đồng nghĩa với dừng lại. Nhưng không phải hoàn cảnh nào cũng có thể lựa chọn như vậy, phụ thuộc vào kinh tế mỗi địa phương, phụ thuộc vào định hướng, sở thích, phong cách sống,… quá nhiều yếu tố… Nếu có thể quyết chọn 1 mà không phân vân với lựa chọn khác thì tốt biết mấy…

Vô dụng là khi mình chấp nhận bản thân yếu kém, dừng học hỏi, cố gắng hơn. Hay vô dụng là không đạt được mục tiêu, mục tiêu của bản thân, không để có được những thứ nằm trong tiêu chuẩn thành công của một người con trai???. Có thể mình đã hơi tiêu cực hoá vấn đề. Cũng có thể mình đang cố tìm động lực cho bản thân trước những thử thách. Hay đang hoài nghi về năng lực bản thân? Thật lòng thì nhiều khi mình cũng chẳng thể hiểu nổi mình…

Gần đây mình có thử apply vào một công ty mới. Thật ra mình đã muốn làm cho cty này từ lâu nhưng chưa đủ kinh nghiệm. Bỗng một ngày gần đây mình nhận được tin nhắn từ một anh làm ở công ty đó nói rằng cty đang tuyển người tầm 2 năm kinh nghiệm trở lên để vào training thêm. Và mình đã thử vận may của cơ hội này. Mặc dù khả năng đậu là không cao. Phỏng vấn khá ổn, dù kết quả thế nào thì mình cũng nhận ra vài điều cho định hướng sau này.

Một mùa tốt nghiệp Bách Khoa vừa qua và mình tốt nghiệp đã 2 năm. Có lẽ việc người ta không còn hỏi mình học trường nào nữa khi phỏng vấn là bình thường. Cũng lâu rồi không thấy ai trầm trồ khi mình nhắc đến hai từ Bách khoa. Các nhà tuyển dụng đã chuyển sang đánh giá dựa trên số năm kinh nghiệm thay vì tên trường Đại học và GPA.

Có vẻ chiếc bằng tốt nghiệp Bách khoa của mình đã “hết hạn”?

Mà thật ra mình cũng làm một công việc hơi trái ngành chút. Không phải đụng vào máy móc, gia công chi tiết kim loại, hay thuần thiết kế cơ khí 100%. Vì sau khi ra trường mình không trái ngành ngay mà vẫn dành thời gian trải nghiệm các mảng ngành của cơ khí khác, để rồi nhận ra bản thân không phù hợp với định hướng đúng và thuần cơ khí để rồi chuyển sang mảng khác. Đến thời điểm hiện tại, mình hài lòng với quyết định đó. Có thể những bài giảng ở Bách khoa không cho mình kiến thức có thể áp dụng trong công việc hiện tại. Nhưng Bách khoa cho mình tư duy logic của một người học kỹ thuật. Mình chưa bao giờ thấy hối hận vì dành 4 năm thanh xuân ở Bách khoa, đó là điều tuyệt vời và biết ơn nhất một đứa trẻ 18 tuổi - với những nguyện vọng ngờ nghệch năm ấy - có thể nhận được.

Sau tất cả. Hy vọng sự cố gắng được đền đáp.

Nỗi Sợ Trở Nên Vô Dụng
https://www.thanhtung0209.com/posts/noi-so-tro-nen-vo-dung/
Author
Nguyễn Thanh Tùng
Published at
2025-11-18
License
CC BY-NC-SA 4.0
Your reaction

Anonymous comments

Anonymous and moderated

0
0/600
Loading comments...