1046 words
5 minutes

今度は今度。今は今。

2025-02-23
2025-07-27
No Tags
Article

Người Nhật có câu nói rằng: Lần sau là lần sau. Bây giờ là bây giờ.

Gửi đến người đang đọc blog này của mình. Có khi nào bạn đã cảm thấy những ngày trôi qua như được lập trình, y hệt, nhàm chán và không có gì đặc biệt và mới mẻ chưa.

Sáng thức dậy, đánh răng rửa mặt, nấu ăn trưa, ăn sáng, đi làm, tối về nấu ăn, tắm rửa, giặt đồ, ăn tối, đổ rác, nghỉ ngơi, học bài, rồi lại đi ngủ. Cuối tuần đi mua đồ cho tuần sau, nghỉ ngơi, lên plan sắp tới, dọn dẹp phòng, đọc sách… Như một chiếc đồng hồ, những việc mình làm ngày qua ngày đều có phần giống nhau, nó giống như được lập trình, lặp lại các thói quen như một nghi thức. Không biết từ bao giờ, mỗi ngày mình được làm tất cả những việc trên, những thói quen trên, mình gọi nó là một ngày hoàn hảo. Nhưng cuộc sống lặp đi lặp lại như vậy thì liệu có gì thú vị?

Bằng cách tìm ra những điều giản đơn mà xinh xắn, đẹp đẽ để thật sự để có thể sống tự tại và không nuối tiếc. Mình không hề thấy nhàn chám, lặp lại mà sống chánh niệm từng phút, sống trọn vẹn trong cả niềm vui và nỗi buồn. Để rồi trong những ồn ã, áp lực ngoài kia, mình vẫn lặng lẽ sống một cách biết ơn và tận hưởng mỗi ngày. Sống tối giản, không màu mè.

Tự tạo cảm hứng cho bản thân bằng việc tìm hiểu những món ăn mới, tìm được thú vị trong những thứ mình đọc, mình học. Từ chỗ gửi xe đến công ty mình phải đi bộ một đoạn, mình ngước mặt lên bầu trời để tận hưởng cái vuốt ve của những giọt nắng buổi sáng xuyên qua tán lá hay làn gió thoảng khẽ đung đưa cành cây. Hằng ngày đi làm giữ xe ở trường A, được gặp anh bảo vệ vui tính. Thưởng thức bữa ăn do mình nấu, nếu ngon thì tự tâm đắc, nếu không ngon thì rút kinh nghiệm cho lần sau, dù sao mình cảm thấy vui vì đã làm nó. Lấy máy ảnh ra chạy lên tầng thượng để chụp ảnh hoàng hôn khi đi làm về nếu còn kịp. Cuối tuần, chạy xe khám phá những địa điểm mới hoặc tìm về những nơi cũ mà mình đã từng sống, đã đi qua. Đơn giản hơn là việc được giúp đỡ một ai đó, cũng đủ khiến mình vui… Mình tìm vẻ đẹp trong cuộc sống lặp lại, những điều tuy bình dị nhưng đem lại hạnh phúc và thấy những điều mới lạ trong các tương tác tinh tế với cuộc đời. Sự mới mẻ mà mình tìm kiếm đôi lúc chỉ đến từ những bài nhạc khác đi mà mình chọn hay đọc được một kiến thức mới trước khi ngủ hoặc khi ở chỗ làm được truyền đạt học hỏi thêm từ dự án đang làm. Niềm vui khi tạo lập những thói quen riêng cho bản thân bằng sự tự kỷ luật…

Thứ khiến mình sợ là đôi mắt để nhìn nhưng không quan sát, là đôi tai để nghe nhưng không lắng đọng, là đôi môi để nói nhưng không phải là lời hay ý đẹp là đôi tay để chạm nhưng không thể cảm, là đầu lưỡi để nếm nhưng không tận hưởng được hết sự ngon lành của từng món ta ăn. Thứ khiến mình phát ngán là những thứ chuẩn mực về sự thành công. Họ nói với ta rằng cuộc đời như thế mới là đáng sống, rằng ta phải sống khác đi, mạo hiểm hơn nhanh hơn mạnh hơn, bởi chỉ cần một phút nghỉ ngơi ta sẽ bị bỏ lại đằng sau và rơi xuống bực đáy, ta sẽ chẳng là ai và sẽ không bao giờ là một ai cả. Nhưng ta có nhất thiết phải trở thành một ai đó không phải mình, thế giới còn chỗ nào cho những người chỉ đang làm tốt nhất có thể để sống ý nghĩa hơn hay không.

Có câu hỏi rằng: nếu chỉ còn 2 phút để sống bạn sẽ làm gì. 2 phút với mọi quyền năng tối thượng bạn sẽ gặp lại những người mình thương, sẽ giải cứu thế giới hay chỉ để nó lặng lẽ trôi qua… Cuộc sống của chúng ta dù có thường nhật đến đâu vẫn có rất nhiều điều để khám phá, rất nhiều điều để học hỏi, rất nhiều điều để trải nghiệm, về những điều khác biệt tạo nên mỗi con người. Nếu một ngày của chúng ta được lột bỏ hoàn toàn những lớp áo màu mè đến mức tối thiểu có thể ta sẽ thấy được vẻ đẹp của nó ta sẽ thấy rõ hơn niềm hạnh phúc giản đơn khi thức dậy và đi làm. Khi đó ta sẽ biết cách sống để mỗi ngày đều khác đi và dùng thật nhiều thời gian để thay đổi, để làm tốt hơn nữa. Bởi lẽ, ta đâu cần đến hai phút cuối đời để làm những việc mà hàng chục năm sống trước hai phút đó ta chưa làm, chưa nói. Chẳng cần chờ đến hai phút cuối đời để sống một cuộc đời hạnh phúc để nhìn, nghe, nói, nếm và chạm. Sẽ là để hai phút đó lặng lẽ trôi qua như mọi thứ vốn phải vậy.

Mình muốn sống tận sống trọn và sống không nối tiếc, tìm thấy niềm vui ngay cả trong những điều nhỏ nhặt. Không phải loại niềm vui mà người ta phải chạy cả đời để tìm kiếm trong tiền tài và danh tiếng, đó là kiểu niềm vui toát ra từ bên trong, một kiểu niềm vui có sức mạnh biến những điều bình thường trở nên phi thường, kiểu niềm vui mà giúp ta vượt trên những hỉ, nộ, ái, ố của cuộc đời, xuyên qua những buồn vui thất vọng để khiến mỗi ngày trôi qua đều trở thành một ngày hoàn hảo

Vì bây giờ là bây giờ, lần sau là lần sau…

今度は今度。今は今。
https://www.thanhtung0209.com/posts/post-2025-02-23-1730/
Author
Nguyễn Thanh Tùng
Published at
2025-02-23
License
CC BY-NC-SA 4.0
Your reaction

Anonymous comments

Anonymous and moderated

0
0/600
Loading comments...